Tả cảnh buổi sáng trên quê hương em

|

xembaigiai img - Tả cảnh buổi sáng trên quê hương em - Văn mẫu lớp 6xembaigiai img - Tả cảnh buổi sáng trên quê hương em - Văn mẫu lớp 6

Tả cảnh buổi sáng trên quê hương em – bài số 1

Quê hương! Hai tiếng ấy cất lên thật thiêng liêng trong lòng mỗi con người. Quả đúng như vậy, hình bóng quê hương yêu dấu thanh bình, yên ả đã hằn sâu vào kí ức tuổi thơ em. Càng lớn khôn trưởng thành em càng thấy quê hương mình có nhiều vẻ đẹp. Nhưng có lẽ thích nhất là được ngắm nhìn phong cảnh quê em vào những buổi sáng mùa xuân đẹp trời.

Khi tiếng gà gáy râm ran vang vọng khắp xóm làng như xé tan bầu không khí yên tĩnh của buổi sớm mai, gọi mọi vật tỉnh giấc sau một đêm dài yên lặng. Làn sương mùa xuân mỏng manh như tấm khăn voan khổng lồ bao trùm khắp không gian. Gió vẫn nhè nhẹ thổi. Những ngôi sao trên bầu trời thức dậy muộn hối hả chạy trốn. Từ trong các bếp ánh lửa bập bùng, ngọn khói lan xa. Đâu đó tiếng chó sủa văng vẳng, tiếng vo gạo sàn sạt, tiếng xoong nồi va vào nhau loảng xoảng vọng ra từ các gia đình. Tiếng gọi nhau dậy đi học, đi làm í ới. Em cũng đã trở dậy ăn sáng rồi chuẩn bị đến trường. Vừa bước chân ra đến đầu làng em đã thấy một bầu không khí trong lành và dễ chịu. Chao ôi! Tiết trời mùa xuân thật là đẹp từ phía đằng đông ông mặt trời từ từ nhô lên chiếu muôn vàn ánh hào quang xuống trần gian. Từ trong vòm cây vải, cây nhãn trong vườn nhà ông Tư đầu làng những anh chích choè đang luyện giọng hoà cùng muôn điệu tiếng chim khác tấu lên khúc nhạc không lời chào bình minh tươi đẹp. Em khoan khoái dạo bước trên con đường quen thuộc cùng các bạn trong xóm đến trường. Trên đường tấp nập, nhộn nhịp những bước chân, tiếng trò chuyện của người đi làm, đi chợ, tiếng các bạn học sinh cười nói vui vẻ, ríu ran…

Phóng tầm mắt ra xa nhìn cánh đồng quê hương trong buổi ban mai mới thấy sức sống mùa xuân đang dâng trào mãnh liệt. Cánh đồng lúa mượt mà như một tấm thảm bằng nhung xanh trải dài xa tít. Nắng sớm dìu dịu, làn gió mơn man làm cho cánh đồng hệt như một bức tranh thêu của một nghệ nhân khéo léo. Những giọt sương mai còn đọng trên lá cây ngọn cỏ láp lánh. Một đàn cò trắng bay ngang rồi đậu xuống một bờ cỏ xanh mượt. Hương lúa nồng nàn lan toả theo chiều gió, sóng lúa nhấp nhô, rì rào.

Xa xa là dòng sông quê hương hiền hoà chảy. Sông tốt bụng lắm, xin bao nhiêu nước cũng cho. Hai bên bờ những bãi dâu, vườn chuối xanh um. Vài con thuyền chầm chậm xuôi dòng. Tiếng máy hút cát trên thuyền xình xịch vang động mặt sông. Trên triền đê mấy chú bò thung thăng gặm cỏ. Luỹ tre ven đê vẫn đu mình trong gió, xanh biếc một màu xanh quê hương. Mặt trời đã lên cao, nắng vàng lan toả khắp muôn nơi. Em cùng các bạn đã đến trường từ lúc nào không biết. Em bước vào lớp học trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả.

Quê hương thật thân quen giản dị. Quê hương đã lưu giữ bao kỉ niệm êm đềm ngày thơ ấu. Dù có đi đâu xa, em cũng chẳng thể nào quên được vẻ đẹp của quê mình vào những buổi sáng mùa xuân đẹp trời. Bởi đó là những gì thiêng liêng thơ mộng nhất của tuổi thơ em.

Tả cảnh buổi sáng trên quê hương em – bài số 2

Quê hương tôi giờ đây lúc nào cũng đẹp. Nhưng đẹp hơn cả vẫn là buổi bình minh vào sáng đầu xuân ở làng quê tôi.

Chao ôi, cảnh buổi sáng đầu xuân thật tuyệt! Nó như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ông mặt trời lúc này vẫn còn say ngủ trong chiếc chăn mỏng của màn mây ấy thế mà mấy chú chim đã dậy từ bao giờ, hót líu lo trên cành hòa nhịp với loa pjongs thanh của hợp tác xã tạo nên một bản nhạc du dương trầm bổng đón chào một ngày xuân mới. Tôi tung tăng chạy nhảy như một con sáo nhỏ ra đầu làng để tận hưởng bầu không khí trong lành, mát mẻ của làng quê. Một lúc sau, phía đằng đông, ông mặt trời thức dậy, vứt bỏ chiếc chăn mỏng, ông vươn vai, ban phát những tia nắng xuân vàng dịu xuống vạn vật. Tôi như nghe thấy tiếng cựa mình của cỏ cây, hoa lá trước sắc xuân.

Cây nào cây ấy cũng đều chọn cho mình bộ quần áo đẹp nhất để đón chào xuân mới. Nhìn cảnh quê hương lúc này như một lẵng hoa đầy mầu sắc. Chúng như đang lượn vòng trong các cành cây, như đang nô đùa, nhảy nhót dưới ánh nắng của mùa xuân. Bên lũy tre, cạnh bờ ao, cô gió đánh nhịp cho lá cây vui hát rì rào. Dưới mặt ao, ánh nắng chênh chếch chiếu xuống làm mặt ao lóng la lóng lánh như người ta vừa giát một mẻ vàng mới luyện song. Đứng giữa cánh đồng lúa, tôi như tưởng tượng mình đang lạc vào một thế giới cổ tích. Một mùa xuan đầy sức sống đang về trên quê hương tôi. Quê hương tôi thật đẹp phải không các bạn? Tôi mong ước quê mình mãi đẹp dưới sắc xuân.

Ôi, quê mình vào buổi sáng đầu xuân đẹp quá, đẹp quá đi! Tôi thật sung sướng và tự hào khi được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất yêu dấu này. Tôi sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này xây dựng quê hương ngày càng tươi đẹp hơn.

Tả cảnh buổi sáng trên quê hương em – bài số 3

Quê hương là tất cả những gì gần gũi thân thương nhất mà ai đi xa cũng phải nhơ phải thương phải lưu luyến mãi. Yêu quê hương ta yêu tất cả những gì thuộc về nó. Những người dân chân lấm tay bùn luôn thức dậy đi làm khi binh minh còn chưa đến trên quê hương. Và có lẽ đối với tôi quê hương vào buổi sáng sớm được thể hiện rõ nét nhất.

Đó là một buổi sáng ngày hè, như thường lệ tôi đi học với lũ bạn cùng lớp. Vì nhà khá gần trường nên chúng tôi đi bộ đến trường. Buổi sáng những giọt sương vẫn còn đang đọng lại trên những bông hoa bên đường nhìn như những bông hoa tuyết thật đẹp. Chốc chốc lại thấy những bạn học sinh cùng trang lứa đi nhanh từng đám cùng nhau tới trường. Tiếng nói râm ran trên con đường khiến cho làng quê bé nhỏ tràn đầy sức sống. Trên những tán cây cao đôi con chim đang ca tiếng hát líu lo bắt đầu một ngày mới sau một giấc ngủ dài. Trê từng con xóm nhỏ là các bác các thím chở rất nhiều rau củ quả và thức ăn đem ra chợ bán. Các thím gọi nhau ý ới vang khắp từng ngõ xóm để ra đến chợ. Hi vọng ngày hôm nay các thím sẽ mua may bán đắt.

Thỉnh thoảng có những chiếc xe máy đi qua đó là các anh chị đi làm công nhân trên tỉnh, nhìn các anh chị đi cùng nhau vui vẻ thật là thích. Phía xa xa kia là các bác nông dân ra đồng, các bác cầm trên tay nào cuốc nào liềm để đi ra đồng làm ruộng. Mấy bác đi cạnh nhau hỏi nhau rôm ran nào là lần này nhà anh thu hoạch rau thế nào nào là anh đã bón phân chưa. Chốc chốc lại thấy mấy bà mấy mẹ xách nàn đi chợ. Tất cả những ân thanh đó khiến cho vùng đất nghèo bỗng sôi động náo nhiệt hẳn lên.

Quê hương tôi có nghề truyền thống là dệt vải thế nên khi đi trên đường làng hẳn bạn sẽ nghe thấy tiếng kẽo kẹt của máy dệt vải. Đó là một âm thanh quen thuộc mà nhiều người đi xa vẫn thấy nhớ nhớ cái âm thanh nghe lạ tai ấy. Những đứa bé được sinh ra ở đây cũng thật lạ chúng chỉ cần nghe được tiếng dệt vải là có thể ngủ ngay được mà không cần mẹ nó phải ru ngủ. Đôi khi trong buổi sáng sớm bạn còn bắt gặp được cảnh những bác nông dân đang thả trâu ra đồng, những con nghé lẽo đẽo đi theo mẹ trông thật dễ thương. Đi qua hàng cây là đến cánh đồng lúa. Bây giờ cánh đồng đang vào độ trổ bông. Mùi hương thơm của lúa được những cơn gió phảng phất khẽ lan tỏa khắp cánh đồng. Nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu ta cảm giác như được lạc vào một thế giới hoàn toàn khác đó là thế giới của hương đọng  thơm của cánh đồng. Ta như đang được đắm mình cùng thiên nhiên, thời gian lúc này như đang đọng lại là những phút giây tuyệt vời mà có lẽ khi đi xa ta cũng không thể nào quên được cảm giác đó. Đứng trước cánh đồng lúa tôi có cảm giác như tâm hồn mình thư thái hơn thanh thản hơn chẳng còn lo lắng muộn phiền diều chi.

Quê hương tôi là thế đó đơn giản như thế thôi nhưng đối với tôi nó thật gần giũ thân thương biết nhường nào. Cảnh vật quê hương tôi đẹp nhất nhộn nhịp nhất là vào những buổi sáng sớm như thế, đó là những người nông dân chân thật chăm chỉ quanh năm cày sâu cuốc bẫm

Tả cảnh buổi sáng trên quê hương em – bài số 4

Trước khung cảnh thiên nhiên đẹp mơ màng tựa thiên đường trên mặt đất. Tôi đang mơ màng say sưa với những màn sương tựa như những chiếc kem bông xinh xắn mà bác bảo vệ trường học vẫn bán cho tôi hàng ngày. Đằng xa xa là hình ảnh ông mặt trời đang từ từ rướn mình lên khoe bộ áo màu đỏ tuyệt đẹp và bắt đầu thay bộ hoàng bào quyền uy của mình chiếu sáng khắp mọi nơi. Đắm chìm vào cảnh đẹp như tiên tôi đang mơ màng say sưa thì bỗng có tiếng gọi dịu dàng và ngọt ngào “Dạy đi sáng rồi con gái ơi”. Ô hóa ra cảnh đẹp đó chỉ là mơ. Nhưng tôi thắc mắc rằng tại sao mẹ lại gọi tôi dậy sớm đến như thế. Lí do là hôm nay là chủ nhật nên cả gia đình tôi quyết định dậy sớm để cùng đi tập thể dục trên con đê của làng. Tôi thức dậy vệ sinh cá nhân và bắt đầu buổi tập thể dục sáng sớm đầu tiên với tinh thần vui vẻ.

Tiết trời đang là mùa thu cho nên không khí mang chút se lạnh đặc trưng của một mùa Bắc Bộ, chính làn gió mùa thu ấy đã làm cho tinh thần của tôi có vẻ khá phấn chấn. Tôi cảm nhận được sự tươi mát của trời đất và trong tâm hồn của con người. Thiên nhiên quả là một người bạn tâm lý với con người. Bốn giờ sáng chúng tôi bắt đầu buổi đi bộ thể dục của cả gia đình, từng thành viên trong gia đình ai cũng tỉnh ngủ vì tiết trời mát nhẹ nhàng của mùa thu.

Sương sớm ban mai chùng chình bao phủ lên mọi cảnh vật, từ bờ đê, con sông, ngôi nhà, cây cối đến cả gia đình tôi và những người đi thể dục buổi sáng. Tôi cảm nhận được vẻ huyền ảo – một nét đẹp lạ khó tả thành lời. Sương ở đấy không giống như trong giấc mơ của tôi, nó không trắng như kem bông cũng chẳng trắng như mấy trời. Nó mang một vẻ bảng lảng mơ hồ vô cùng khó tả, nó gần giống với màu khói lam chiều. Đâu đây có tiếng gà  trống gáy sáng, tiếng gáy vừa oai phong vừa vang động khiến cho ông mặt trời thức giấc.

Phía bên con sông Đuống hiền hòa, sau những rặng tre làng, ông mặt trời thức dậy mặt đỏ vì ngái ngủ, một lát sau những ánh nắng tinh khôi đã bắt đầu le lói trên con đường. Trên con đê làng vừa mới trải nhựa mịn, với ánh sáng tinh khôi của bình minh những viên sỏi tuy đã được nén dính lại với nhau, thậm chí là vụn nát ra vẫn sáng lấp lánh như phô ra vẻ đẹp long lanh tiềm ẩn của mình. Nhìn dọc đường đê tưởng chừng những viên sỏi ấy là những ngôi sao đêm qua vì mãi vui chơi nên rơi xuống mặt đất này. Ven triền đê là bờ cỏ xanh mướt, sau một đêm ngủ dài đám cỏ ấy được tắm bởi sương sớm mùa thu nên màu xanh ấy càng trở nên tươi mới, mơn mởn.

Xa xa những cây chuối cũng vừa tắm gội xong trút bỏ hết lớp bụi do xe cộ đi qua và khoác lên mình tấm áo mới điệu đà, nó tự biết phối màu cho mình từ màu xanh đậm đến màu xanh nhạt của nõn chuối, một vài cây ra hoa đỏ, một vài cây trĩu nặng những quả. Phía bên kia sông, dãy ngô cũng đang vươn vai thức giấc, dãy mía ngay bên cạnh đang tự hào khoe khoang điệu nhảy mềm mại của mình trong nắng sớm bằng những chiếc lá lả lướt. Ở giữa dòng sông Đuống cũng như được dát bạc với ánh sáng đầu ngày. Từng làn sóng nhẹ nhàng đưa nước về với bờ rồi lại đưa ra hết đợt này đến đợt khác. Sông không ngừng chảy trôi con người không ngừng lớn lên. Trong đầu tôi bắt chợt có cái đó hiện lên xa xăm. Những chiếc thuyền bắt đầu hoạt động, có lẽ người ta cũng bắt đầu thức dậy để bắt đầu ngày mới với hi vọng có kết quả tốt.

Trên đê, gia đình tôi, một vài người lớn, một vài thanh niên trong làng đi bộ cùng nhau. Người vươn vai, người thở sâu, người xoay mình lắc hông…Người lớn nói chuyện thóc lúa, mùa vụ, chuyện cô gái nhà ông nọ sắp lấy chàng trai nhà bà kia, chuyện làng ta sắp trở thành thị trấn rồi đấy. Thanh niên thì họ trêu đùa những cô gái cũng đi thể dục, họ cười với nhau tình tứ…Trong tiếng cười nói râm ran, trong cảnh đẹp quê hương lòng tôi thấy bình yên và êm đềm lạ thường!

Tả cảnh buổi sáng trên quê hương em – bài số 5

Kì nghỉ hè đã kết thúc, tôi hân hoan chào đón niềm vui được cắp sách tới trường. Ngày đầu đi học trở lại, tôi đã được thưởng thức một buổi bình minh rực rỡ, tràn trề sức sống của một buổi sáng mùa thu.

Tôi thức dậy lúc trời còn sớm. Không khí se lạnh. Làn gió buổi sớm thổi nhẹ khẽ lay động những giọt sương còn e ấp trên những cánh hoa. Những chiếc lá non xanh mơn mởn. Phố xá như bồng bềnh trong biển sương sớm.

Tôi cất bước trên con đường dẫn đến trường. Hai bên đường, tán bàng, tán me đan kixu kịt vào nhau như trò chuyện. Ở chân trời phía đằng đông, những tia nắng tinh nghịch trốn mẹ đi chơi rải xuống con đường ánh sáng dịu dàng. Ánh nắng chan hòa, phố xá như một bức tranh nên thơ mà đẹp lạ.

Ông mặt trời hiện ra rực rỡ giữa những đám mây trắng, tỏa hơi ấm áp xuống mặt đất. Đường phố trở nên nhộn nhịp. Trên con đường lớn chạy dài giữa hai hàng phố sá sầm uất xuất hiện từng dòng xe đạp, ô tô, xe máy. Dường như ai cũng tất bật với công việc của riêng mình. Các hàng quán bên đường đã mở, khách ra vào tấp nập. Tiếng rao hàng, tiếng còi xe, tiếng nhạc ven đường hòa quyện vào nhau thành một thứ âm thanh rất lạ. Từng tốp học sinh tới trường, vui tươi bước đi thoăn thoắt như những chú chim nhỏ. Tiếng trò chuyện, cười nói ríu rít. Thấp thoáng đâu đây, những tà áo dài bay bay trong gió sớm. Đường phố được các chị học sinh cấp ba điểm thêm những đốm trắng tinh khiết, đáng yêu. Ai ai cũng vui sướng với ngày tựu trường. Rảo bước trên con đường quen thuộc, tôi thấy khoan khoái vô cùng. Ánh nắng vàng rực rỡ đã soi rõ tất cả những khuôn mặt hớn hở. Được ánh nắng tươi đẹp chiếu rọi, mọi vật như đều mang một tâm hồn, sắc thái mới. Hàng cây gió đưa rì rào như thì thầm trò chuyện. Phải chăng chúng cũng cảm nhận được niềm vui của các bạn học sinh? Ông mặt trời như đang mỉm cười với cuộc sống sôi động xunh quanh, với phố xá tươi đẹp.

Ngắm nhìn đường phố lúc sớm mai, trong buổi tựu trường, lòng tôi rộn lên những cảm xúc khó tả. Tôi tự hỏi:

– Quê hương mình đẹp thế này sao?

Vũ Hường tổng hợp

Từ khóa tìm kiếm

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *